Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

NHỮNG NỖI ĐAU THÂN MẬT

+ GB. BÙI TUẦN

 

 

 


NHỮNG NỖI ĐAU THÂN MẬT



1.
Đau khổ chiếm một mảng lớn của thời sự hằng ngày trên mọi phương tiện thông tin. Có thể nói: Đau khổ là một loại trường dạy đạo đức.
2.
Riêng tôi, trường học bao la ấy dạy tôi bốn điều sau đây:
Một là không ai có thể tránh được đau khổ, đặc biệt đau khổ là sự chết.
Hai là con người đau khổ có những điều riêng tư, thầm kín, có thể là rất cao cả, không lộ ra bề ngoài. Xét đoán họ theo cái nhìn hẹp hòi là sai và là xúc phạm.
Ba là đau khổ mà tôi thấy con người phải chịu với những kêu than, với những nước mắt, không phải là tiếng nói sau cùng của con người đau khổ. Tiếng nói sau cùng của họ rất có thể là một khám phá đầy an ủi của niềm hy vọng.
Bốn là mọi người trong Hội Thánh đều có trách nhiệm đối với những người đau khổ, đặc biệt là trách nhiệm cảm thương.

3.
Chia sẻ của tôi ở đây cũng được thúc đẩy bởi ý thức trách nhiệm đó.
Chia sẻ này, tuy không là tiếng nói sau cùng của một người đã từng chịu nhiều đau khổ, nhưng cũng báo hiệu một hy vọng đầy an ủi, bởi vì người chia sẻ đã cảm nghiệm được trong nhiều nỗi khổ những hương vị thiêng liêng, mà xin tạm gọi là thân mật.
4.
Thực vậy,
Tôi đã cảm nghiệm được một sự thân mật lạ lùng, khi trong nhiều cơn đau dữ dội, tôi đã gặp được tình Chúa xót thương tôi ở sự Chúa cho tôi nhận ra ý Chúa.
Tình Chúa xót thương, mà tôi đã được gặp lúc đó, không phải là một giáo lý, một lý thuyết, nhưng là một ánh sáng, một sức thiêng, một hiện diện của Đấng thiêng liêng.
Tình Chúa rất thân mật trong việc giúp tôi biết đón nhận thánh ý Chúa và biết cho đi những gì là hợp thánh ý Chúa.
Giữa cơn đau khủng khiếp của tôi, tính cách thân mật của tình Chúa đối với tôi là ở chỗ Chúa đồng hành với tôi, ở sát bên tôi, để nâng đỡ, ủi an, soi đường, chỉ lối cho tôi.
Con đường, mà tình Chúa xót thương chỉ cho tôi là ý Chúa. Hãy đón nhận ý Chúa, hãy vâng phục ý Chúa, hãy thực thi ý Chúa. Ý Chúa là tôi phải qua thánh giá, mới tới được phục sinh.
Xưa, Chúa Giêsu đã đi con đường đó thế nào, thì nay tôi cũng phải bước theo Người trên con đường đó như vậy.
Phải có ơn Chúa, tôi mới thực thi được ý Chúa.
Những gì xảy ra cho tôi như thế làm tôi nhớ lại trường hợp hai môn đệ Chúa trên đường Emmau (x. Lc 24,13-35).
Hai môn đệ đang ra đi trong tâm trạng hoang mang thất vọng, thì gặp được Chúa Giêsu hiện ra dưới hình người đi đường. Chúa cùng đi với họ. Chúa ngồi bên họ. Chúa nghe họ tâm sự. Chúa cắt nghĩa Kinh Thánh cho họ. Chúa bẻ bánh trao cho họ. Sau cùng, họ hiểu: “Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi mới vào trong vinh quang” (Lc 24,26). Tin Mừng là thế.
Chúa cũng đã xót thương tôi, khi ban Tin Mừng đó cho tôi một cách rất thân mật, ngay chính lúc tôi đau khổ.
5.
Ngoài ra, tôi cũng đã cảm nghiệm được một sự thân mật lạ lùng khi, trong nhiều cơn đau hãi hùng, tôi đã gặp được tình Chúa xót thương tôi, ở chỗ Chúa tha thứ cho tôi một cách rất nhân từ và thân mật.
Tôi có tính hay bối rối về tội. Nhất là khi gặp đau khổ, tôi hay sợ hãi, tự hỏi: Phải chăng Chúa phạt tôi, vì tôi là kẻ tội lỗi.
Sợ hãi đó cùng với những đau đớn khác làm nên những cơn bão khủng khiếp trong tôi.
Nhưng chính trong lúc đó, tôi đã gặp được tình Chúa xót thương ban cho tôi ơn tha thứ một cách rất thân mật. Tôi được nghe lại lời Chúa nói riêng với tôi: “Thầy không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi” (Mt 9,13). “Thầy không lên án con đâu. Thôi con cứ an tâm, và từ nay đừng phạm tội nữa” (Ga 8,11). Thêm vào đó, tôi nhìn thấy Chúa Giêsu đang hy sinh mạng sống mình để cứu chuộc tôi. Người là Đấng xoá tội cho tôi. Ngài là Đấng đền tội thay cho tôi. Tình Chúa xót thương khiến tôi sám hối một cách thân mật, để đón nhận ơn tha thứ của Chúa một cách hết sức thân mật.
6.
Còn một trường hợp khác, xin cũng được nêu lên. Đó là tôi đã cảm nghiệm thực sự thân mật lạ lùng, khi trong nhiều cơn đau khủng khiếp, tôi đã gặp được tình Chúa xót thương tôi ở chỗ Chúa sai tôi đi.
Chúa sai tôi đi, để loan báo về hạnh phúc căn bản là ở cuộc sống đời đời trên thiên đàng. Và con đường dẫn tới đó chính là Chúa Giêsu. “Chính Thầy là đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6).
Có những lúc rất đau đớn, tôi cũng được phần nào hạnh phúc như thánh Stêphanô xưa, là như thấy: “Trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa”. Và cũng như ngài, tôi nói: “Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con... Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho họ” (Cv 7,56-60). Và tôi cũng như thấy “một trời mới, đất mới” (Kh 21,1).
7.
Tới đây, tôi có thể kết thế này: Sự thân mật, mà tôi được hưởng trong những cơn đau, chính là tình yêu giàu lòng thương xót của Chúa.
Tình yêu đó có trước tình yêu của tôi. Tôi nhận được tình yêu ấy một cách nhưng không. Tình yêu ấy là một lời mời gọi tôi hãy để cho tình yêu Chúa biến đổi tôi, để tôi được thuộc về Chúa, và thuộc về cộng đoàn những người con Chúa.
Đáp lại tình yêu Chúa, tôi sẽ phải phấn đấu rất nhiều và sẽ phải có những lựa chọn sáng suốt và can đảm.
Cũng với những nỗi đau thân mật, tôi xin hết lòng cảm tạ Chúa và phó thác mình nơi Chúa. Tâm hồn cảm tạ và phó thác của tôi đang được hiệp thông với muôn vàn người khác. Họ là những người bị thử thách đớn đau. Họ đã gặp được Chúa. Họ nâng đỡ tôi. Tôi học được nhiều điều nơi họ.
Lạy Chúa, con xin hết lòng cảm tạ Chúa về những thân mật mà tình Chúa đã ban cho con. Xin giúp con biết sống mọi giây phút hiện tại một cách khiêm tốn và trung thành với những gì Chúa đã làm cho con. Amen.

Long Xuyên, ngày 20 tháng 02 năm 2014

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

PHÉP RỬA ĐANG RỬA NHIỀU MÔN ĐỆ CHÚA TẠI VIỆT NAM HÔM NAY

+ GB. BÙI TUẦN

 

 

 

PHÉP RỬA ĐANG RỬA
NHIỀU MÔN ĐỆ CHÚA TẠI VIỆT NAM HÔM NAY

1.
Những ngày Tết, tôi được vui hưởng biết bao cái đẹp. Đẹp ở thiên nhiên, đẹp ở nhà cửa, đẹp ở phố phường đường xá, đẹp ở các cuộc vui, đẹp ở các lời mừng chúc và viếng thăm.
2.
Nhưng, nếu hỏi: Cái gì được gọi là đẹp nhất? Thì tôi sẽ thưa: Đẹp nhất là những con người có cái tâm đẹp. Tôi tạm đưa ra vài hình ảnh.
Cái tâm đẹp là cái tâm sáng như bầu trời rạng đông, thơm tựa cánh đồng lúa chín hay vườn hồng bao la, mát như dòng suối luôn tràn nước dinh dưỡng cho mọi người và mọi môi trường.
Đó chỉ là hình ảnh mờ nhạt của cái tâm đẹp mang những giá trị thiêng liêng dẫn vào cõi hạnh phúc đời đời.
Cái tâm có những giá trị thiêng liêng vô giá là cái tâm rất đẹp. Cái tâm có một Đấng thiêng liêng vô cùng tốt đẹp hiện diện là cái tâm đẹp nhất.
3.
Tôi nghĩ như vậy. Tôi thấy như vậy. Khi tôi gặp những con người có cái tâm mang những giá trị thiêng liêng, và trong họ có Đấng thiêng liêng hiện diện, tôi cảm nhận rất rõ: Đây chính là một ơn huệ Chúa ban, và trong ơn huệ đó, tôi nhận ra Đấng ban ơn huệ. Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế đang đến với tôi. Người đến để cứu tôi.
4.
Chúa Giêsu cứu tôi thế nào? Chúa cho tôi nhớ lại lời thánh Phêrô nói: “Anh em hãy biết rằng: Không phải nhờ những của chóng hư nát như vàng hay bạc, mà anh em đã được cứu thoát khỏi lối sống phù phiếm do cha ông anh em truyền lại. Nhưng anh em đã được cứu chuộc nhờ máu châu báu của Con Chiên vẹn toàn, vô tì tích, là Đức Giêsu Kitô” (1Pr 1,18).
Với một cách tế nhị, Chúa dạy tôi thêm điều này: Để đón nhận ơn Chúa cứu tôi, và để cộng tác vào việc Chúa cứu tôi, thì một cách nào đó, tôi cũng phải như có một chút máu của chính mình pha vào máu của Chúa Giêsu.
5.
Hiểu như vậy là đã bắt đầu cầu nguyện. Tôi cầu nguyện để được can đảm bước theo Chúa Giêsu trên con đường đổ máu mình ra một cách nào đó âm thầm. Tôi bước từng bước.
Trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu lên cơn xao xuyến, bồi hồi, sợ hãi, đến nỗi “mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất” (Lc 22,44).
Khi những trường hợp nhiều ít tương tự như thế xảy ra cho tôi, tôi mới thấy đau đớn của Chúa Giêsu thực là kinh khủng. Cộng tác vào sự hy sinh đó của Chúa, chỉ một ít thôi, cũng chẳng dễ chút nào.
6.
Trong dinh tổng trấn Philatô, Chúa Giêsu bị đội mão gai, bị người ta khạc nhổ vào mặt, bị người ta đánh đập chế giễu (x. Mc 15,16-20).
Khi những trường hợp nhiều ít tương tự như thế cũng xảy ra cho tôi, tôi mới thấy sự nhục nhã khốn khổ Chúa phải chịu thực là khủng khiếp. Cộng tác vào sự hy sinh đó của Chúa, dù chỉ một chút nhỏ thôi, cũng không dễ chút nào.
7.
Trên Núi Sọ, Chúa Giêsu bị đóng đinh vào thập giá, giữa hai tên cướp (x. Mc 15,23-37).
Khi trường hợp nhiều ít tương tự như thế cũng xảy ra cho tôi, tôi mới cảm thấy thấm thía sự loại trừ man rợ Chúa phải chịu thực là hãi hùng. Cộng tác vào sự hy sinh đó của Chúa, dù chỉ một chút rất nhỏ, cũng không dễ chút nào.
8.
Trên thánh giá, Chúa Giêsu đã kêu lớn tiếng: “Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Cha nỡ bỏ con” (Mc 15,34).
Khi trường hợp nhiều ít như thế xảy ra cho tôi, tôi mới thấy sự cô đơn tăm tối Chúa Giêsu phải chịu thực là quá sức tưởng tượng. Cộng tác vào sự hy sinh đó, dù chỉ một chút rất nhỏ thôi, cũng không dễ chút nào.
9.
Trên thánh giá, trong đau đớn cực độ do người ta làm cho Người, Chúa Giêsu đã cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34). Và, trong cô đơn cực độ, như bị Chúa Cha bỏ rơi, Chúa Giêsu đã kêu lên “Con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23,46).
Khi những trường hợp nhiều ít như thế xảy ra cho tôi, tôi mới thấy sự tha thứ cũng như sự phó thác của Chúa Giêsu, quả là những việc phi thường, vượt quá sức con người.
10.
Một thoáng trên đây cho thấy: Bước theo Chúa Giêsu trên đường thánh giá đúng là như chịu một phép rửa mới. Tôi tạm gọi như thế.
Phép rửa thứ nhất tôi đã được chịu khi còn bé, là phép Rửa bằng Nước.
Còn phép Rửa thứ hai tôi đang được chịu lúc này là phép Rửa bằng Máu. Máu đang rửa tôi là máu Chúa Giêsu. Còn máu tôi đổ ra chỉ là những hy sinh nhỏ bé, những từ bỏ mình hèn mọn, được pha trộn vào máu Chúa Giêsu. Được như vậy, là một vinh dự cho tôi.
Nhưng khi vinh dự là những đớn đau của thánh giá Chúa Giêsu, thì phải có ơn đặc biệt của Chúa mới hiểu được và mới vui nhận được.
11.
Tôi thấy, tại Việt Nam hôm nay, Chúa đang ban ơn đặc biệt đó cho nhiều người. Họ âm thầm thuộc về nhiều tầng lớp, rải rác khắp nơi. Họ như tự chôn vùi mình trong cuộc sống bình dị, theo gương Đức Mẹ và thánh Giuse.
Cái đẹp chung của họ là họ bước theo Chúa Giêsu, sống niềm hy vọng của thập giá Chúa Giêsu. Cái tâm của họ được rửa trong máu tình yêu thương xót Chúa. Cái tâm của họ mang những giá trị thiêng liêng có chiều kích đi về cõi Phúc đời đời. Cái tâm của họ có Đấng thiêng liêng hiện diện. Đấng ấy là tình yêu giàu lòng thương xót. Người là sự sống lại của họ.
Như vậy, chúng ta đã có thể tự do chọn hướng sống của chúng ta, cho dù tình hình xã hội đang diễn biến phức tạp. Chọn được từng ngày rửa mình bằng phép Rửa thứ hai, tức là phép Rửa của thập giá Chúa Giêsu là chọn cho mình niềm hy vọng vững bền và cũng là niềm vui vô giá. Chọn lựa đó rất có lợi cho mình, cho Hội Thánh và cho Quê Hương.
Xin hết lòng khiêm tốn cảm tạ Chúa giàu lòng thương xót.

Long Xuyên, ngày 14 tháng 2 năm 2014.

Vài hình ảnh về Chuyến ra đi cuối cùng của Cha Xứ Thánh Linh Gioan B. TRẦN QUANG TRUNG


Vài hình ảnh về Chuyến ra đi cuối cùng của Cha Xứ Thánh Linh
Gioan B. TRẦN QUANG TRUNG
theo Cha J.B Trần Đinh Tử

Thánh lễ an táng Cha JB Trần Quang Trung tại Gx Thánh Linh kênh D1


Ngày 26/2/2014
Vô cùng thương tiếc Cha J.B Trần Quang Trung Chánh Xứ Thánh Linh Kênh D1
theo (Thủy Phan)

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Của Lễ Hy Sinh

+ GB. BÙI TUẦN

 

 

 

Lời đầu xuân mới
CỦA LỄ HY SINH

1.
Dịp đầu Xuân mới này, tôi tha thiết xin Chúa ban cho tôi một Lời Chúa làm lộc Xuân. Lời Chúa như lộc Xuân, mà Chúa ban, được tôi coi như phương hướng tôi phải tập trung vào, để sống đức tin trong Năm Giáp Ngọ - 2014.
2.
Chúa soi vào lòng tôi Lời Chúa sau đây: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24).
3.
Lời Chúa trên đây có nhiều ý nghĩa. Nhưng ý nghĩa nổi nhất, mà Chúa kêu gọi tôi hãy đón nhận, đó là: tôi hãy nên của lễ hy sinh như Chúa muốn. Cụ thể như sau:
a) Hãy là của lễ hy sinh suốt đời, ở sự làm mọi việc lành và chịu mọi khổ đau với tinh thần sám hối đền tội. Bởi vì tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm và những điều thiếu sót.
b) Hãy là của lễ hy sinh suốt đời, ở sự dâng đời mình với những hy sinh cụ thể, để cầu nguyện cho mọi người thân đã qua đời.
c) Hãy là của lễ hy sinh suốt đời, ở sự hiến dâng bản thân mình với  những hy sinh quảng đại, để phục vụ Hội Thánh và Quê Hương.
d) Hãy là của lễ hy sinh trong đời sống thường ngày ở sự phục vụ tình yêu Chúa đối với mọi người.
Thường ngày, khi phục vụ cho tình yêu tha nhân, tôi phải hy sinh nhiều, để biết tế nhị, nhất là trong bổn phận hiếu thảo, biết ơn và tình nghĩa. Thiếu hy sinh, tôi dễ có những xúc phạm đến người khác trong tư tưởng, lời nói và thái độ. Một chút xúc phạm nhỏ có thể gây nên thương tích lớn cho người khác. Hậu quả sẽ khôn lường.
e) Hãy là của lễ hy sinh trong những dịp khác thường đặc biệt, ở sự tôi phải sẵn sàng hy sinh trọn vẹn tất cả mạng sống mình vì mến Chúa và vì yêu thương người khác.
f) Hãy là của lễ hy sinh trong trường hợp khác thường không đặc biệt vẫn xảy ra, khi đối tượng tôi phải phục vụ là những người già cả, những người bệnh nạn, những người tật nguyền. Thường thì Chúa không đòi tôi phải hy sinh mạng sống tôi cho họ. Nhưng Chúa đòi tôi phải hy sinh, ít là ở mức độ nhân bản, để họ cảm thấy mình được kính trọng, được yêu thương, được nâng đỡ, nhờ đó mà họ nghĩ đến Chúa.
Ở đây, tôi xin tận tình cảm ơn những người đã hy sinh cho tôi và vì tôi. Nhờ họ, và qua họ, Chúa đã ban tôi sự sống và sự sống dồi dào (x. Ga 10,10).
Hy sinh nhiều, hy sinh cụ thể, hy sinh quảng đại, hy sinh quên mình, đó là dấu ấn Chúa muốn tôi đóng vào mọi của lễ tôi dâng lên Chúa.
4.
Sống như  một của lễ hy sinh sẽ làm cho đời tôi có một ý nghĩa cao quý. Bởi vì sống như một của lễ hy sinh sẽ đem lại nhiều ích lợi cao cả cho muôn vàn người.
Xưa, với 5 chiếc bánh và 2 con cá của một đứa trẻ, Chúa đã nuôi hơn hai ngàn người, mà hãy còn dư (x. Ga 6,1-15). Tương tự cũng thế. Với lễ vật hy sinh của một người hèn mọn, Chúa cũng sẽ nuôi được rất nhiều linh hồn. Bởi vì của lễ hy sinh của họ được gắn kết vào của lễ hy sinh của Chúa Giêsu là một lương thực vô cùng phong phú có sức cứu độ cho cả nhân loại.
5.
Sống ơn gọi làm của lễ hy sinh như vậy mang một xác tín huy hoàng. Đó là thấy mình có một tự do nội tâm vững chắc, chọn cho mình một hướng đúng, đi về với Thiên Chúa là tình yêu giàu lòng thương xót. Niềm vui ấy sẽ đời đời bền vững trên thiên đàng là cõi Phúc vô cùng vô tận.
6.
Sống ơn gọi làm của lễ hy sinh như vậy là chấp nhận sống khó nghèo như Chúa Giêsu: “Con cáo có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có nơi để gối đầu” (Mt 8,20). Sống khó nghèo không phải chỉ trong lãnh vực của cải, mà cũng trong lãnh vực chức quyền, danh dự, và trong lối sống.
7.
Sống ơn gọi làm của lễ hy sinh đòi tôi phải phấn đấu rất nhiều, không những để xa tránh tội lỗi và chống lại các thói hư tật xấu nơi tôi, mà còn để sống thực sự theo thánh ý Chúa. Một điều trong những sự Chúa muốn là tôi phải phấn đấu cam go để có thể vượt qua được những đau đớn, tủi nhục, cay đắng, thất vọng do thực tế cuộc đời gây nên cho tôi từ nhiều phía, kể cả từ phía lỗi lầm của tôi. Trong phấn đấu, tôi tin Chúa ở bên tôi.
8.
Sống ơn gọi làm của lễ hy sinh như vậy là sống niềm hy vọng đầy vui mừng hạnh phúc: “Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ. Sẽ không còn sự chết. Cũng không còn tang tóc và đau khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất” (Kh 21,4). Bởi vì “họ sẽ là dân của Người, còn chính Người sẽ là Thiên-Chúa-ở-cùng-họ” (Kh 21,3).


9.
Tôi chắc chắn điều này: Trong năm Giáp Ngọ 2014, Chúa đợi chờ ở Hội Thánh Việt Nam ta nhiều của lễ hy sinh. Chính những của lễ hy sinh đó sẽ mang lại Mùa Xuân cứu độ cho Quê Hương chúng ta và cho muôn vàn người thiện chí, chân thành.
10.
Tôi tin Chúa Giêsu, tôi theo Chúa Giêsu, nên tôi dâng mình làm của lễ hy sinh một cách trọn vẹn suốt cả cuộc đời, đó là hạnh phúc của tôi. Với hạnh phúc đó, tôi xin thân ái chia sẻ ơn gọi của tôi. Xin anh chị em thương cầu nguyện cho tôi.
Tôi tin rằng: Đón nhận ơn gọi làm của lễ hy sinh chính là đón nhận Chúa Giêsu của tôi.
Tôi cũng tin rằng: Với ơn gọi làm của lễ hy sinh, Chúa đang cứu tôi và cứu nhiều người khác khỏi những sự dữ gây hại cho phần rỗi.
11.
Chúng ta hân hoan bước sang Năm Mới trong Chúa Giêsu là của lễ hy sinh vô giá, Đấng cứu chuộc chúng ta, Đấng xoá tội chúng ta, Đấng yêu thương chúng ta.
Vinh dự mà Chúa muốn ban cho chúng ta, khi bước sang Năm Mới này là: Được nên của lễ hy sinh theo Chúa Giêsu. Chúng ta có sẵn sàng đón nhận vinh dự đó không?
Dù đã sẵn sàng, dù chưa sẵn sàng, chúng ta cũng hãy cảm tạ Chúa đã thương yêu gọi chúng ta với những lời thân thiết nhất: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình, vác thánh giá mình, mà theo Thầy” (Mt 16,24).

Long Xuyên, ngày đầu Xuân Giáp Ngọ - 2014

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

Buổi Chào Cờ Sinh Hoạt TNTT Giáo Xứ Chánh Tòa Long Xuyên Cha Sở Micae Giới thiệu Cha Phaolô Bá Tùng làm Tuyên Úy và thầy Phó Tế Minh Phúc làm Trợ úy.

Ngày 9/2/2014 Buổi Chào Cờ Sinh Hoạt TNTT của Xứ Đoàn Đức Maria Nữ Vương Giáo Xứ Chánh Tòa Long Xuyên. Cha Sở Micae Giới thiệu Cha Phaolô Bá Tùng làm Tuyên Úy và thầy Phó Tế Minh Phúc làm Trợ úy.
(theo Thủy Phan)

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

NĂM MỚI VÀ NHỮNG RA ĐI MỚI

+ GB. Bùi Tuần
hhdcgioan 2
 




NĂM MỚI
VÀ NHỮNG RA ĐI MỚI


1.
Từ ít tháng nay, tôi hay cầu xin Chúa ban cho tôi được ơn ra đi bình an trong ơn nghĩa Chúa.
Có một lúc, Chúa cho tôi thấy ý Chúa là thế này: Ra đi bình an trong ơn nghĩa Chúa là một hạnh phúc Chúa sẽ ban cho những kẻ tin theo Chúa biết cầu xin với Chúa.
Nhưng, điều mà các môn đệ Chúa cần cầu xin hơn, đó là biết ra đi hằng ngày trong suốt cuộc sống của mình.
Vâng ý Chúa, tôi cầu xin điều Chúa soi sáng cho tôi cầu xin, để trong năm mới này, tôi và các môn đệ Chúa biết ra đi trong chính cuộc sống của mình.
Dưới đây là những ra đi, mà Chúa muốn.
2.
Hãy ra đi như thánh Phanxicô Assisi.
Thánh Phanxicô Assisi đã ra khỏi cuộc sống tiền của và quyền chức, để đi vào cuộc sống khó nghèo, hèn mọn.
Trong cuộc ra đi này, thánh Phanxicô Assisi đã làm chứng điều thánh Gioan tông đồ đã khuyên: “Anh em đừng yêu thế gian và những gì ở trong thế gian. Kẻ nào yêu thế gian, thì kẻ ấy không có lòng mến Chúa Cha, vì mọi sự trong thế gian như dục vọng của tính xác thịt, dục vọng của đôi mắt, và thói cậy mình có của, tất cả  những cái đó đều không phát xuất từ Chúa Cha, nhưng phát xuất từ thế gian. Mà thế gian thì đang qua đi cùng với dục vọng của nó. Còn ai thi hành ý muốn Thiên Chúa, thì tồn tại mãi mãi” (1Ga 2,15-17).
Ngoài ra, cuộc ra đi của thánh Phanxicô Assisi cũng làm cho ngài trở nên bạn hữu thân thiết của những người nghèo khổ. Nhờ được ngài yêu thương gần gũi, những kẻ nghèo khổ cảm được mình được Chúa yêu thương, được Chúa cứu độ. Họ càng được an ủi, khi, qua sự thân thương của thánh Phanxicô, họ cảm thấy trong họ vẫn còn một cái gì cao quý trước mặt Chúa. Từ đó, lương tâm của họ được đổi mới, sẵn sàng đón nhận Nước Trời.
Như vậy, ra đi của thánh Phanxicô là một chuyến đi của tình yêu cứu độ, rất đẹp lòng Chúa.
3.
Cũng hãy ra đi như thánh Phanxicô Xavie.
Thánh Phanxicô Xavie đã bỏ cuộc sống an ổn và nơi ở ổn định, để đi đến những nơi xa lạ và những người nghèo túng, đem Tin Mừng đến những nơi và những người nghèo khổ.
Tin Mừng, mà ngài rao giảng cho họ đã rất đơn sơ, dễ hiểu. Tin Mừng là Chúa Giêsu, Đấng từ trời xuống, để đồng hành với họ, để thương yêu họ, để cứu họ. Giáo lý mà thánh Phanxicô Xavie dạy họ chỉ tóm tắt vào mến Chúa yêu người, như Chúa Giêsu đã dạy.
Khi thánh Phanxicô đến với những người gọi là ngoại đạo, tại những vùng đất xa lạ nghèo khó, ngài nhận thấy Chúa Thánh Thần đã tới đó từ lâu rồi. Bằng chứng là những nơi đó và những người ở đó đã sống theo một số điều thiện.
Mặc dầu gặp khó khăn, thánh Phanxicô Xaviê đã có thể nói như thánh Phaolô: “Vinh danh Thiên Chúa, Đấng có quyền năng làm cho anh em được vững mạnh theo Tin Mừng tôi loan báo, khi rao giảng Đức Giêsu Kitô” (Rm 16,25).
Sự ra đi của thánh Phanxicô Xaviê là một chuyến đi đầy ơn Chúa.
4.
Cũng hãy ra đi như Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận.
Ngài đã bỏ một cuộc sống với tình yêu chân thành đối với nhiều ưu đãi, để đi vào một cuộc sống đón nhận tình yêu đối với thánh giá Chúa Giêsu.
Quả thực, Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã có một cuộc sống nhiều năm với những hoạt động tưng bừng cho nhiều công trình lừng lẫy, trong những điều kiện ưu đãi. Nhưng rồi sau đó, Chúa đã bắt ngài phải bỏ lại tất cả, để đi vào một cuộc sống đón nhận những bất ngờ đau đớn tập trung vào tình yêu thánh giá. Qua kinh nghiệm, ngài đã xác tín: Chỉ có tình yêu Chúa Giêsu trên thánh giá mới có thể đổi mới được các tâm hồn, đưa họ về với Chúa. Càng về cuối đời, Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận càng có thể nói như thánh Phaolô: “Hồi còn ở giữa anh em, tôi không muốn biết đến chuyện gì khác, ngoài Đức Giêsu Kitô, mà là Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thánh giá” (1Cr 2,2).
Sự ra đi của Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đúng là một hồng ân Chúa ban cho ngài, cho tôi và cho Hội Thánh.
5.
Cũng hãy ra đi như cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp.
Ngài đã bỏ ý định sống cho riêng mình, để đi  vào ý định sống cho giáo dân và chết thay cho giáo dân.
Giáo dân của ngài đều là những  người nghèo. Ngài chia sẻ cảnh nghèo với giáo dân. Ngài cứu giáo dân nghèo của ngài bằng những phương tiện vật chất và những phương tiện tinh thần. Sau cùng, ngài đã cứu đoàn chiên ngài bằng cách chết thay cho họ. Đi vào con đường chết thay cho đoàn chiên, cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp đã bước theo Chúa Giêsu một cách cụ thể và quảng đại.
Với quyết tâm chết thay cho đoàn chiên, cha đã làm chứng về lời Chúa Giêsu đã phán xưa, trước khi Chúa bước vào cuộc tử nạn. “Không tình yêu nào cao quý cho bằng tình yêu người liều mạng sống vì người mình yêu” (Ga 15,13).
Sự cha Phanxicô chết thay cho đoàn chiên đã và đang là một lời rao giảng Tin Mừng sáng giá nhất hiện nay tại Việt Nam. Đúng là một ra đi đầy ơn Chúa.
6.
Cũng hãy ra đi như Đức Thánh Cha Phanxicô.
Đức Thánh Cha Phanxicô ra khỏi cung điện, để đi ở trong nhà trọ Martha. Với sự ra đi đó, ngài muốn đổi mới Hội Thánh, bằng cách chọn một cuộc sống giản dị hơn, khó nghèo hơn, gần gũi với những người nghèo hơn.
Với sự ra đi của ngài như hiện nay, người ta có quyền nghĩ rằng: Đức Phanxicô đang muốn làm chứng về Chúa Giêsu theo hình ảnh đã được thánh Phaolô phác hoạ trong thư gởi tín hữu Philipphê: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến chết, chết trên thập giá” (Pl 2,6-8).
Sự ra đi của Đức Thánh Cha Phanxicô đang là một bài giảng gây chấn động khắp thế giới. Sự ra đi đó đúng là một sức mạnh có đầy ơn Chúa, để đổi mới Hội Thánh.
7.
Với những ra đi trên đây, Chúa cho tôi thấy là chính  những ra đi như thế đang làm nên Mùa Xuân cho Hội Thánh toàn cầu nói chung và cho Hội Thánh tại Việt Nam nói riêng.
Điều quan trọng nên biết, là những người ra đi như thế đều đã gặp được Đức Giêsu Kitô. Đức Giêsu Kitô luôn ở trong họ. Họ có đời sống nội tâm phong phú.
8.
Tôi có cảm tưởng là năm 2014 trùng với năm Con Ngựa sẽ có nhiều biến động và biến loạn dưới nhiều hình thức. Sẽ có nhiều cuộc ra đi. Không phải ra đi nào cũng tốt. Nên tôi tha thiết cầu xin Chúa ban cho chúng ta được luôn khiêm nhường và can đảm, biết dấn thân vào những cuộc ra đi thánh thiện như những ra đi trình bày ở trên. Ra đi như thế là để chứng minh đời ta có một chiều kích thiêng liêng sẽ đem lại hạnh phúc đích thực cho  mình, cho quê hương và cho mọi người.
9.
Thiết tưởng hình ảnh Hội Thánh Việt Nam cần được đổi mới. Hình ảnh các môn đệ Chúa tại Việt Nam càng rất cần được đổi mới. Đổi mới bằng cuộc sống tự nguyện nghèo, lo cho người nghèo, dám hy sinh, đến chết thay cho người nghèo, dâng mình làm của lễ tình yêu trên thánh giá để cứu chuộc người nghèo khổ. Hình ảnh đó muốn nói cho Quê Hương Việt Nam yêu dấu điều  này: Cái thiếu hụt trầm trọng hiện nay không phải là kinh tế nhưng là đạo đức.
10.
Thánh giá trên các thánh đường thực là đáng kính. Nhưng thánh giá trong cuộc đời những người nghèo khổ còn đáng kính hơn. Vì thế, nếu một ngày nào đó, thánh giá trên thánh đường bị hạ xuống, chỉ còn thánh giá trong những cuộc đời nghèo khổ, thì các môn đệ Chúa vẫn tìm được một cách ra đi hợp ý Chúa có sức cứu độ. Ra đi hợp ý Chúa nhất chính là cầu nguyện trên thánh giá.
Xin thân ái cầu chúc anh chị em một Năm Mới có những ra đi đầy ơn Chúa.
Xin cũng thương cầu nguyện cho tôi là kẻ có tội, bây giờ và trong giờ lâm tử.

Long Xuyên, ngày 14 tháng 01 năm 2014